Kiên trì chạy bộ, từ một người không thể chạy quá 100m đến ẵm giải nhất marathon, tôi đã học được bài học lớn



Nếu mình đã thực sự muốn làm một điều gì đó, chỉ cần kiên trì thì chắc chắn mình sẽ làm được. Đó chính là câu chuyện tập chạy của tôi.
Cách đây khoảng 1 năm rưỡi, tôi có luyện tập thể thao nhưng chưa bao giờ thử chạy ở cự ly dài quá 100m vì mỗi lần thử chạy, tôi đều thấy rất đau và tức ngực. Cảm giác mỗi lần chạy, lồng ngực tôi cứ muốn nổ tung nên tôi hơi sợ. Khi ấy, tôi cứ nghĩ rằng chắc mình chỉ có thể làm tốt những môn thể thao tĩnh, đứng một chỗ như yoga chứ chạy thì thôi, "bó tay". Đã nhiều lần, tôi cũng cố thử thêm, nhưng cơn đau tức ngực luôn khiến tôi nghĩ bỏ đi, mình tập môn khác cũng được.

Có một thời gian, các giải chạy marathon bỗng trở nên hot. Người người, nhà nhà tham gia chạy marathon. Bạn cùng công ty cũng tập chạy nên rủ tôi đi theo. Tôi cũng đồng ý để thử sức lần nữa, khi nào thấy mệt thì nghỉ. Không có gì ngạc nhiên, lần đầu tiên đi ra công viên Tao Đàn chạy, tôi chỉ toàn đi bộ. Sau này, khi tham gia với bạn nhiều hơn, khi nhìn thấy mọi người chạy đều đều khiến tôi cũng cảm thấy muốn chạy xem sao, vẫn biết là sẽ đau nhưng mà sẽ cố thử một lần.

Lần đầu tiên, tôi set khoảng thời gian để chạy liên tục trong 3 phút, miễn là chạy, không quan trọng tốc độ. 3 phút tức là chỉ bằng khoảng thời gian bắt đầu đến khi kết thúc của một bài hát trong máy mp3 của tôi thôi; ấy thế mà lần đầu tiên chạy liên tục 3 phút đối với một đứa như tôi thật sự kinh khủng. 

Bài hát hay nghe mọi ngày dường như kéo dài lê thê không thấy hồi kết, tôi chạy mãi, chạy mãi, chạy vòng hết cái công viên ở chân cầu Bình Lợi mà vẫn chưa hết bài. Cứ 10 - 15 giây, tôi lại ngó đồng hồ 1 lần để đếm thời gian trôi qua. Tôi cảm thấy cái đồng hồ này như cố tình chạy chậm hơn hay sao mà mãi không nhấc nổi một nấc. Nhưng tôi vẫn cố gắng, may quá rồi, bài hát cũng đã hết.

Hôm sau, tôi vẫn tiếp tục, cứ cách khoảng hai ba hôm, tôi lại tăng thêm 1 phút nữa, chọn bài hát dài phù hợp với khoảng thời gian chạy mình muốn. Tôi luôn tự nhắc bản thân mình là hạn chế nhìn đồng hồ, cứ chạy đi, đến khi nào hết bài hát thì sẽ dừng lại. Cảm giác tức ngực vẫn còn, ý nghĩ trông chờ đến đoạn cuối bài hát vẫn còn, nhưng dần dần tôi cảm thấy đã quen hơn và đỡ đau tức hơn trước nhiều.

Rồi dần dần, tôi tăng lên thành 10 phút và duy trì chạy ở mốc 10 phút khoảng vài tuần, sau đó tăng lên tiếp thành 15 phút liên tục không nghỉ. 15 phút chạy đối với tôi thật sự rất dài, thậm chí tôi còn tưởng là mình cũng phải chạy được 2 – 3km rồi, không ngờ đến lúc thử đo cự ly thì chỉ khoảng 1 km thôi. Tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Trời đất, mình chạy hùng hục như thế mà mới chỉ có 1km sao? 

Thế là tôi quyết định nâng cao lên bằng cách tính cự ly và kéo dài quãng đường chạy. Tôi chuyển sang cung đường mới, từ nhà mình đi ra đến đó cũng mất khoảng 1,2km, rồi chạy vòng vòng trong đó sẽ khoảng 1,5 km/vòng. Mỗi ngày tôi đi bộ ra đến đó, rồi sẽ bắt đầu chạy khoảng một vòng rồi quay về.

Đến lúc tham gia TPBank Runner, vì bản thân chưa từng thử chạy 3km bao giờ nên lúc đó tôi chỉ đặt mục tiêu là liên tục chạy, không dừng lại. Mỗi lần thấy mệt, tôi sẽ nói là cố thêm một chút xíu nữa, sắp về tới nơi rồi. Cứ thế, cứ thế tôi chạy hết quãng đường. Khi chạy về tới nơi, tôi đã không còn thở nổi nữa rồi. Tôi chỉ biết là BTC có gọi hỏi mình tên và số BIB, tôi cũng đoán lờ mờ là chắc mình có giải, nhưng mà không ngờ lại ẵm luôn giải nhất.

Chính lần thắng lợi đầu tiên đó đã khiến cho tôi cảm giác thấy thích chạy bộ hơn và cố gắng dành thời gian luyện tập nhiều hơn. Tôi bắt đầu tăng cự ly: ban đầu, tôi chỉ chạy ở khoảng pace 10 (chạy 1 km hết 10 phút), vừa chạy vừa cố thả lỏng vai và ngực ra để hít thở để tránh đau vai, tức ngực và còn dai sức hơn. Lúc đó, tôi còn kết hợp cả hít thở bụng mà mình học được trong yoga nữa. Tôi chỉ tập trung tĩnh lặng, chỉ nghĩ đến đường chạy và cơ thể mình chứ không quan tâm nhiều tới những người xung quanh. Sau rồi, tôi cũng nâng dần lên được chạy liên tục 3-4km trong mỗi buổi tập. Quá tuyệt!

Quá trình luyện tập cứ thế, cứ thế tiếp tục, đến khoảng tháng 10 năm ngoái, tôi tham gia Revive Marathon ở cự ly 10km. Tôi vẫn giữ tinh thần chạy chứ không ngừng lại. Cự ly chạy của tôi bắt đầu từ 5h sáng, và tôi chạy liên tục, có nhiều lúc cũng cảm giác muốn dừng lại để đi bộ nhưng tôi tự nói là cố lên, còn một xíu nữa thôi. Cứ như thế đến tới khoảng 6h thì tôi đã về tới đích. 

Yeah, lần đầu tiên tôi đã duy trì được đúng 10 km với pace 6, nhanh hơn nhiều so với bản thân tưởng tượng. Vậy là cuối cùng tôi cũng đã làm được rồi! Từ một đứa chỉ chạy chưa được 1 phút, cuối cùng tôi cũng đã chạy được tới 10 km liên tục mà còn ở pace 6 nữa cơ. Có thể đối với những người chạy chuyên nghiệp thì điều đó không là gì, nhưng đối với tôi thì thật sự quá tuyệt.

Sau này khi nghĩ lại, tôi mới nhận ra rằng có nhiều thứ mình nghĩ nó rất khó, mình không thể làm được đâu nhưng chỉ cần cứ cố gắng tiếp, qua những khó khăn ban đầu, cuối cùng mình cũng sẽ làm được.

Bài học chạy này của tôi không chỉ giúp cho tôi bắt đầu chạy để luyện tập, mà nó cũng giúp tôi thay đổi hẳn suy nghĩ đối với những thứ mình từng nghĩ rằng mình không thể làm được:
Nếu mình đã thực sự muốn làm một điều gì đó, chỉ cần kiên trì thì chắc chắn mình sẽ làm được.

 

Hạnh Xuân (Cafebiz)

back top